Chương 1238: Liếc Mắt Đưa Tình. Cái này sao, vậy khẳng định là ghi chép có sai. Đương nhiên, Ngự Thú thành có bảo khố bí mật hay không, trong lòng của hắn rất rõ ràng. Bất quá, có một chút Long Kinh Tiên ngược lại nói không sai, Ngự Thú thành đối với Thần Thú Thiên Vực
Toàn màn hình Nền đen Nền trắng. Chương 2: "Dòng họ Nam Cung?". Đôi mắt xinh đẹp của Diệp Ánh Du nhuốm một nét mơ mơ màng màng, thêm nét quyến rũ, Hàn Thiên Triết đang ngồi đối diện cô bỗng nhiên xuất hiện một tia say mê. "Ánh Du, anh ta thực sự đưa danh thiếp cho
Cô phức tạp đứng ngoài cửa, xuyên thấu qua pha lê trong suốt, liếc mắt một cái liền nhìn thấy người phụ nữ rực rỡ loá mắt đang ngồi trên ghế kia. Đây chính là nơi Sở Luật biến cô thành công chúa, cũng là nơi đẩy cô vào địa ngục. Cô buông chiếc hộp trong tay xuống, trên gương mặt có chút tái nhợt nhàn nhạt, tóc cũng ướt nhẹp.
+ Kei ghen khi Maya Satou tỏ tình với Ayanokouji. + Cô có thể biết ngay rằng Ayanokouji muốn nói chuyện với cô chỉ bằng việc liếc qua cử động mắt của anh. + Người thứ 2 mà Ayanokouji thật sự muốn bảo vệ (người đầu tiên là Airi). + Trong ngày Valentine, cô tặng cậu chocolate.
TTO - Các hành vi như nhìn gợi tình, nháy mắt liên tục… chỉ cấu thành hành vi quấy rối tình dục nơi làm việc nếu kèm các yếu tố khác như thái độ không mong muốn, không đồng thuận của người tiếp nhận.
CVUns0. Edit HannaBeta HeulwenTruyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Tại Thúy Trúc Uyển. Minh Trăn đang dạy dỗ mấy vị tiểu thư Tiết gia, Tiết phu nhân canh giữ bên cạnh, chỉ sợ các cô nương lại bị ăn đánh. Lưu ma ma vội vàng chạy tới, bẩm báo là người Khổng gia đã đến tới cửa, muốn trả lại sính lễ mà Tiết gia đã đưa. Năm đó, Tiết Thành là con thứ của thiếp thất trong Tiết gia, ở trong quân lăn lê bò lết, cuối cùng bò đến vị trí lãnh tướng, dẫn theo Tề quân đại sát tứ phương, lập được chiến công hiển hách, thiếu niên anh hùng nổi danh khắp toà thành. Tề vương càng thêm ưu ái trọng dụng hắn, ban thưởng vô số. Các danh gia vọng tộc trong kinh thành đều có ý muốn kết thân với Tiết gia, các bà mối đến nhiều đến mức sắp đạp vỡ bậc cửa Tiết gia. Mãi đến khi, trong một trận chiến với Ngô quốc, địch mạnh ta yếu, Tiết Thành dẫn dắt toàn quân ra sức chém giết, sau vô số thương vong, cuối cùng cũng thắng, nhưng là thắng thảm. Cũng trong trận chiến này Tiết Thành mất đi cánh tay phải. Một tướng quân bị cụt tay thì còn đâu cho tương lai với tiền đồ rộng mở? Mất đi cái danh thiếu niên anh hùng, chẳng qua Tiết Thành cũng chỉ là con thứ trong gia đình Thượng thư, hiện giờ còn là một kẻ tàn phế. Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn ra đây việc nhà của Tiết gia, Minh Trăn nên lảng tránh. Cho dù chỉ vì thể diện của Tiết Thành thì việc này cũng nên càng ít người biết càng tốt. Nhưng trong lòng Tiết phu nhân đã sớm bất mãn với đứa con thứ xuất mà dám bộc lộ mũi nhọn, hiện giờ bà chỉ ước gì người khắp thiên hạ đều tới xem Tiết Thành bị chê cười. Vì thế tất cả mọi người tụ tập trên đường còn Tiết phu nhân mở cây quạt che miệng, ra vẻ kinh ngạc mà nhìn người Khổng gia nâng một rương lại một rương sính lễ tiến vào. Tin tức Khổng gia muốn từ hôn nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành. Bá tánh trong thành trà dư tửu hậu đều sôi nổi bàn tán, cũng đều cho rằng, từ lâu Tiết Thành đã không phải Tiết tướng quân năm đó có tiền đồ như gấm, người Khổng gia có thể nhẫn nhịn cho tới ngày hôm nay mới đến từ hôn, cũng coi như là tận tình tận nghĩa. Mặc dù ngay từ đầu Khổng gia là người chủ động leo lên bám vào mối hôn sự này. “Phu nhân, mối hôn sự này xem ra... Vẫn là thôi đi. Tiểu thư nhà ta đúng là vô duyên với quý công tử, lúc trước bởi vì…… Bởi vì công tử bị thương nên mới mãi kéo dài không làm. Hiện giờ……” Khổng gia chỉ phái một ma ma quản sự tới, bà ta tỏ vẻ khó xử, nhưng lời trong lời ngoài đều đang châm chọc Tiết Thành của hiện tại. Mấy tiểu thư Tiết gia tránh sau bình phong, quay mặt nhìn nhau. Minh Trăn vẫn đứng thẳng tắp, lặng lẽ vò nát chiếc khăn trong tay, sắc mặt càng thêm lạnh băng. Từ đầu đến cuối Tiết Thành đều không xuất hiện. Nửa đêm, Tiết Thành cầm theo kiếm đi ra sân, bỗng nhiên ngây ngẩn cả người. Trên cây không có ai. Nàng hôm nay không tới. Tiết Thành luyện một hồi lâu, trên cây cũng không hề có động tĩnh. Hắn thường xuyên dừng lại nghỉ ngơi, vừa điều chỉnh hơi thở vừa nhìn chằm chằm cây đại thụ kia. Tiết Cửu tiến vào từ tường ngoài, phá vỡ dáng vẻ trầm tư của hắn. “Chủ tử, sính lễ đã nâng trở lại nhà kho.” “Tất cả đồ vật đều trả về rồi à?” “Đúng vậy.” Tiết Thành đứng dậy thu kiếm, rời khỏi sân. Năm đó, khi còn ở tuổi niên thiếu không hiểu chuyện nên cho rằng, chuyện đính hôn là phải chung sống cả đời với vị cô nương kia. Vì thế, mặc dù chưa từng gặp qua cô nương kia, hắn cũng đem tất cả đồ vật trân quý mà bản thân sở hữu bỏ vào trong rương làm sính Cửu đi theo Tiết Thành vào nhà kho, thấy biểu tình của hắn nghiêm túc, đông ngó tây tìm, từ góc xó xỉnh tìm ra một con gao dăm, xoa xoa bụi bẩn. Tiết Cửu “…… Chủ tử, ngài tới đây chỉ vì tìm con dao găm nát này hả?” Tiết Thành lạnh lùng nói “Ngươi bị mù hả? Con dao găm này làm bằng xương thú, chém sắt như chém bùn, trên đời này tìm không thấy……” Lời còn chưa dứt, hai người cảnh giác mà liếc nhìn nhau, nhanh chóng trốn lên trên xà nhà. Một bóng người lén lút mà trộm đi vào. Nghe được tiếng hít thở quen thuộc, Tiết Thành “……” —— Hoặc là nhìn lén người, hoặc là đi trộm đồ, sao cô nương này lại làm như thế? Minh Trăn lén lút lẻn vào nhà kho, tay chân nhẹ nhàng đi vào. Tiết Thành thấy nàng mở ra mấy cái rương, đều không tìm được đồ vật mà nàng muốn, nhưng vẫn vô cùng cố chấp, lại tiếp tục mở rương tiếp theo. Cuối cùng, hắn nhìn thấy nàng tìm được đồ vật bên dưới một cái rương nhỏ. Minh Trăn vừa tìm thấy một góc giấy thì biết đây là thứ mà nàng muốn tìm, nàng cẩn thận nhặt trang sức đang đè ở mặt trên ra, nhẹ nhàng cầm lấy tờ giấy. Tiết Thành thấy nàng chỉ lấy tờ giấy kia, sau đó lại cẩn thận đặt các đồ vật khác trở lại vị trí cũ. Nàng đi đến dưới ánh nến, thật cẩn thận mà mở tờ giấy kia ra. Tiết Thành nhìn thấy tờ giấy kia thì lập tức ngây người. Đó là khi hắn tuổi trẻ khí phách hùng hổ, ngay trên triều đình viết xuống hôn thư trước mặt Bệ hạ. Việc này oanh động toàn bộ kinh thành, trở thành một giai thoại, mỗi người đều nói hai nhà Tiết-Khổng liên hôn là duyên trời tác hợp, Tiết tướng quân tình sâu vô tận. Thật ra, vì hắn bị Tề Vương cười nhạo, rất không phục nên muốn thể hiện trước mặt mọi người. Đúng lúc lại có người đề nghị viết hôn thư, hắn thuận việc mà làm. Nếu không phải nhìn thấy Minh Trăn lấy ra tờ giấy này thì chính hắn cũng đã quên mất chuyện này từ lâu rồi. Vì sao nàng muốn tìm tờ giấy này? Với lại hắn là một võ tướng, chữ vô cùng xấu. Minh Trăn nhìn chằm chằm vào tờ giấy kia, đôi mắt bất giác đỏ lên, từng giọt từng giọt nước mắt rớt xuống. Tiết Thành đứng trên xà nhà, nhìn thấy nàng nhìn chăm chú vào tờ giấy kia thì đột nhiên lại bắt đầu khóc, hai mắt trợn tròn nhìn nàng, trong lòng nổi lên một cơn hoảng loạn. Tiết Cửu thò đầu qua, nhỏ giọng nói “Chủ tử, Tiết Cửu nói không sai.” “Hóa ra Minh cô nương này thật sự ái mộ người.” ง •̀•́งง •̀•́งง •̀•́ง
偏向瞎子抛媚眼 Tác giả Kiều Diêu. Thể loại Hiện đại, ngôn tình, ngọt sủng, nhẹ nhàng, HE, từ thầy trò chuyển sang tình công sở. Tình trạng Hoàn. Độ dài 69 trạm và 4 quầy lưu niệm. Dịch Tha Beta Tha + Coco. Bìa + Banner Cá Li Ti Có PASS. KHUYẾN NGHỊ NÊN ĐỌC HƯỚNG DẪN GIẢI PASS TRƯỚC KHI ĐỌC TRUYỆN Cảm ơn Cá Li Ti đã tặng chiếc bìa và banner xinh xẻo như vậy cho bộ truyện đầu tay của nhà Tuu Tuuu🙆🏻♀️🙆🏻♀️ Mục Tế Vân – phó giáo sư đại học Nam Đại, học vấn uyên bác, chính trực nghiêm túc. Sở Chiêu Chiêu – học bá của học bá, tài đức vẹn toàn, khiêm tốn lễ phép. Tối nọ, tại quán bar Giang Thành. Sở Chiêu Chiêu trang điểm đậm đi làm thì bắt gặp Mục Tế Vân ở đó, ngón tay anh kẹp điếu thuốc đang đỏ lửa, áo sơ-mi phẳng phiu đã mở ba cúc đầu, cả người dựa lên sofa, dáng vẻ phong lưu lãng tử. Từ đó về sau, Sở Chiêu Chiêu dường như đã bị ghim rồi. Môn bắt buộc là anh, môn tự chọn là anh, đến cả luận văn tốt nghiệp cũng là anh. Phó giáo sư đại học trong ngoài bất nhất x Nữ học bá hai mặt. Nhân vật chính Sở Chiêu Chiêu, Mục Tế Vân, các nhân vật khác. Bản dịch này được đăng tải duy nhất tại Tuu Tuuu, cấm reup, cấm chuyển ver dưới mọi hình thức. Lời của Tha Truyện này trước đây đã có nhà dịch rồi, Tha cũng theo dõi bộ truyện này, nhưng đã bị nhà ấy drop nên Tha đành tự mày mò dịch lại. Thấy cũng có nhiều bạn muốn bộ truyện được dịch hoàn để đọc nên Tha cũng đã lập một tài khoản WordPress và đăng tải bộ truyện này cho các bạn đọc. Bộ truyện đã được edit, beta xong và đang trong tình trạng update dần. Mạch truyện của bộ truyện khá chậm, là một bộ truyện ngọt ngào, nhẹ nhàng, có yếu tố tình cảm gia đình, không có nhiều drama hay trắc trở. Đây cũng là một điều khiến Tha rất thích ở bộ truyện này. Ban đầu, mối quan hệ giữa hai nhân vậy chính là thầy – trò, và chỉ đơn thuần là thầy trò thôi. Thậm chí nam chính còn không nhớ nổi gương mặt nữ chính ra sao giữa một rừng đầu trong mỗi lớp học của mình. Điều khiến anh nhớ về nữ chính là giọng nói của cô vì trong lớp chẳng được bao nhiêu sinh viên hứng thú phát biểu với mỗi vấn đề anh đặt ra và phong cách viết mã vì những môn chuyên ngành của lớp nữ chính là do nam chính đảm nhiệm từ năm đầu vào trường cho đến khi tốt nghiệp. Còn nữ chính thì không có tý tơ tưởng nào với người thầy đẹp trai nhà giàu đứng trên giảng đường hàng tuần kia. Vì nữ chính từ nhỏ đã sợ thầy cô, đấy là tâm lý tự nhiên, và một phần là do nam chính ở trên trường luôn vô cùng nghiêm khắc, sơ hở là cho sinh viên học lại. Sau khi góp phần đánh rớt học bổng trị giá tám nghìn tệ của nữ chính, đó cũng là số tiền nữ chính mua thuốc chữa bệnh cho em gái, thì anh mới dần biết và chú ý hơn đến cô sinh viên học giỏi nhưng gia cảnh khó khăn này. Mỗi cá thể đều có những góc khuất riêng, hai người cứ vô tình mà tìm được sự đồng điệu trong tâm hồn, rồi chầm chậm mà ở bên nhau. Truyện gắn tag anh nam chính trong ngoài bất nhất là vì ở trước mặt những người không thân quen thì anh nghiêm túc khó gần còn khi ở cùng những người quá quen thuộc thì sẽ bày ra dáng vẻ chân thật của mình. Còn nữ chính hai mặt là do ban ngày thì là con ngoan trò giỏi, là con nhà người ta, còn ban đêm lại vào quán bar xa hoa bậc nhất Giang thành làm việc, chứ cũng chẳng phải tính cách hai mặt. Đặc biệt là nam chính tuy làm thầy giáo nhưng lại không phải dùng quyền của mình để tiếp cận hay hành hạ làm này làm kia gì nữ chính đâu. … “Giây sau, Mục Tế Vân lại đưa tay lên, vuốt vuốt cho sợi dây tua rua không bị rối. Động tác này tựa như bị kéo chậm lại, Sở Chiêu Chiêu thấy những ngón tay thon dài của anh lướt qua trước mắt, thấy anh nhẹ nhàng sửa lại dây tua rua, rồi thấy anh dắt dây tua rua từ phải sang trái. Lúc buông tay xuống, anh mỉm cười “Chúc mừng tốt nghiệp.” Trái tim của Sở Chiêu Chiêu, dường như vừa lỡ mất một nhịp. Nếu ban nãy Sở Chiêu Chiêu còn nghĩ lễ tốt nghiệp của mình sau này sẽ không có ấn tượng gì để kể lại thì ngay khắc này cô lại cảm thấy, bản thân cô sẽ nhớ thật kĩ ngày hôm nay. Mục Tế Vân đã cho cô một lễ tốt nghiệp trọn vẹn.” Mục lục Nơi có người thân, đó chính là nhà Xem tất cả bài viết bởi Tuutuuu Điều hướng bài viết
Văn ánMục Tế Vân – phó giáo sư đại học Nam Đại, học vấn uyên bác, chính trực nghiêm Chiêu Chiêu – học bá của học bá, tài đức vẹn toàn, khiêm tốn lễ nọ, tại quán bar Giang Thành. Sở Chiêu Chiêu trang điểm đậm đi làm thì bắt gặp Mục Tế Vân ở đó, ngón tay anh kẹp điếu thuốc đang đỏ lửa, áo sơ-mi phẳng phiu đã mở ba cúc đầu, cả người dựa lên sofa, dáng vẻ phong lưu phóng đãng. Từ đó về sau, Sở Chiêu Chiêu dường như đã bị ghim bắt buộc là anh, môn tự chọn là anh, đến cả luận văn tốt nghiệp cũng là giáo sư đại học trong ngoài bất nhất x Nữ học bá hai vật chính Sở Chiêu Chiêu, Mục Tế Vân, các nhân vật khác.
Tướng quân bị cụt tay × Nữ Thành dẫn dắt đại quân Tề quốc chém giết bốn phương tám hướng trên chiến trường, lập quân công hiển hách. Ngày trở lại, cửa thành rộng mở, bá tánh toàn thành hoan nghênh khắp đường cùng ngõ hẻm, triều đình tưng bưng mở tiệc ăn Trăn trốn trong đám người, ra sức vẫy khăn tay, cao giọng to tiếng hoan hô cùng mọi người. Cho đến khi nàng nhìn thấy cánh tay phải trống rỗng của Tiết Thành…....——Minh Trăn làm nữ quan ở trong cung, bất tri bất giác nhìn lại đã thành gái già lỡ thì, ba mươi tuổi còn chưa xuất giá. Hoàng hậu nương nương lại đề nghị một lần nữa muốn thả nàng về nhà để gả chồng, nhưng nàng chủ động xin đến Tiết gia, làm cô cô giáo tập cho các tiểu thư của Tiết gia.——Trung khuyển táo bạo × Nữ chính si song xử, ngọt của EditorTrăn Trăn là cô cô nghiêm khắc hiểu lễ nghi quy củ trong mắt người ngoài, nhưng lại là cô nương mới biết yêu lần đầu là yêu đến trọn đời, ngây thơ nhưng “không hề trong sáng”, không bánh bèo, thẳng thắn dám yêu dám làm. Bên chàng, nàng chỉ là tâm can bảo bối của ngoài Tiết Thành là tướng quân uy nghiêm lạnh lùng, bên trong trung khuyển, si tình, “mạnh mẽ”. Bên nàng, chàng chỉ là thiếu niên ngây ngô lần đầu biết yêu, lần đầu nếm vị ngọt của tình yêu.
- đọc truyện Online miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot, truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, truyện đam mỹ, truyện sắc, truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau tương tự như các nền tảng đọc truyện lớn nhất hiện nay như Nettruyen, SStruyen, truyenyy, truyenfull, dtruyen. Hỗ trợ đọc truyện trên mọi thiết bị. Liên kết hữu ích Phim sex không che Sextop1 LIÊN HỆ VỚI CHÚNG TÔI 49 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Nam Từ Liêm, Hà Nội, Việt Nam [email protected] 0967027999 Copyright 2021. All rights reserved
liếc mắt đưa tình truyện