Anh ấy sinh bệnh sao? Trong đầu Nhiếp Tử Vũ không khỏi nảy ra một ý nghĩ này! Nhưng một giây sau cô lại lập tức hối hận vì sao mình lại nảy ra cái ý nghĩ này! Anh ta có bệnh hay không có bệnh thì có liên quan gì đến cô chứì? Có thể anh ta hoàn toàn không có bệnh gì hết, anh đã cố ý hóa trang Truyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu. Chương 20: Không bao giờ muốn thích anh nữa! /283. Chương Sau Chương Tiếp. Nhiếp Tử Phong bị quản gia vội vàng kéo xuống lầu thì thứ nhìn thấyđầu tiên đó là Nhiếp Tử Vũ đang điên cuồng nắm lấy tay Quan Duyệt, khàn cả giọng Là anh ta nói mình thích phụ nữ ngoan ngoãn nghe lời, cho nên chuyện gì cô cũng nhân nhượng anh ta, nghe lời anh ta, cố gắng trở thành kiểu người mà anh ta thích. Kết quả là, trong mắt anh ta, cô lại biến thành một người phụ nữ vừa ngu xuẩn vừa nhạt nhẽo, bảo sao nghe vậy Truyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu của tác giả Tiểu Thanh Tân - Chương 281: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc (tiếp theo) Giới thiệu truyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Ta Yêu. “Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Ta Yêu” là một tựa truyện ngôn tình hấp dẫn được viết bởi tác giả Tiểu Thanh Tân. Nội dung truyện xoay quanh hành trình tình yêu đầy sóng gió của Nhiếp Tử Phong và đứa em gái được hắn Vktzsjs. Thể loại Hiện đại, sủngConverter ngocquynh520Độ dài 100 chương + Kết cụcĐể trói buộc một người bên cạnh mình đối với anh quả thực rất dễ dàng. Vừa liếc mắt đã nhận ra cô gái mà anh luôn tìm kiếm bấy lâu nay. Cô bị mất trí nhớ sau một cuộc tai nạn và cô liền trở thành vật sở hữu của anh. Để có thể giữ cô bên cạnh mình anh đã phá hủy tất cả những gì cô có, để cô xem như anh là người duy nhất tồn tại trên thế giới luôn gọi cô bằng hai cái tên Tiểu Bảo Bối, Trái Tim Nhỏ. Anh sủng ái cô hết mực, chỉ cần là điều cô muốn thì anh đều đáp ứng. Cô gái nhỏ cũng rất ngoan ngoãn, luôn ở bên cạnh anh, có điều đôi khi lại rất ngang bướng muốn làm loạn, những lúc như vậy anh đều ôn nhu săn sóc khiến cô ngoan ngoãn nghe ngắn một"Ông xã, chúng ta ly hôn đi" cô nằm trên người đàn ông mang theo giọng ngái ngủ đang lim dim anh lập tức bừng tỉnh"Tiểu bảo bối có phải là biểu hiện đêm qua của anh chưa tốt hay không?"Cô khẽ đẩy người đàn ông đè trên mình ra" Chị Tử Ngưng nói nếu ly hôn thì em có thể tự do hơn, đi chơi về muộn một chút cũng không sao""Trái Tim Nhỏ...." Người đàn ông nào đó gầm lên giận ngắn hai"Chiều nay có cuộc thi hát, em sắp trở thành ca sĩ đứng đầu giải Gấu Vàng rồi" cô sắn tay áo đầy hưng phấn nói."Nhất định là như vậy" Nói xong đợi cô đi ra ngoài anh lập tức lấy điện thoại gọi" Toàn bộ giải do công ty chúng ta tài trợ, nhất định phải để tiểu bảo bối nhà tôi đứng đầu"Đoạn ngắn ba"Tổng giám đốc phu nhân đi dạo phố rồi""Để cho cô ấy đi""Nhưng thiếu phu nhân gặp một người trên đường tự nhận là người yêu của thiếu phu nhân""Cái gì?" Anh kinh hãi chạy thật nhanh ra ngoài, muốn giành người phụ nữ của anh, nằm mơ! Giới thiệu EbookTác giả Tiểu Thanh Tân Thể loại Ngôn Tình Nguồn sưu tầm; Editor Táo đỏ phố núi Trạng thái Hoàn ThànhGiới thiệu truyệnTruyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu xoay quanh về mối tình giữa 2 nhân vật , hài hước, chân thực, gần gũi và đầy xúc ngôn tình sắc mở màn với người nào đó đang nhàn nhã đọc báo, lạnh nhạt đáp “Mua nhiều đồ vào để cho cô ấy đập.”“Cậu chủ, cô chủ nói ngài không cho cô chủ đi ra ngoài cô ấy sẽ bắt con trai ngài để chém.”Người nào đó thoáng nhìn qua, không chần chừ một giây “Đưa con trai vào để cho cô ấy chém.”“Cậu chủ, cô chủ đang tự hành hạ mình.”“Đáng chết!” Người nào đó khẽ nguyền rủa một tiếng, biến mất nhanh như mười tuổi, anh ôm người phụ nữ muốn làm chuyện xấu, cô kêu lên một tiếng “Ba”, chuyện tốt biến thành chuyện mười lăm tuổi, cô mặc áo ngủ sexy, chạy vào phòng ngủ dụ dỗ mười tám tuổi, trước đêm tân hôn anh say rượu thô bạo chiếm đoạt cô, lại cả đêm nghe anh gọi tên người phụ nữ khác, lòng cô nguội mang hơi hướm nội dung giống với Ôm Bảo Bảo Chơi Đùa Mạt Thế, mời các bạn cùng theo Ebook Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu FullEbook Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu Full Epub – FullEbook Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu Full Prc/Mobi – Full Mà Nhiếp Tử Vũ, người đang ngồi quay lưng lại với Nhiếp Tử Phong thì đang đưa tay lên che miệng cười trộm, nơi đáy mắt tràn ngập sự xúc động sâu sắc. Đáng tiếc là nhóc con đang ở trong ngực mẹ kia lại chưa biết gì, nhìn thấy vẻ mặt của mẹ mình lúc thì tràn đầy tức giận, một lúc sau lại thấy cười trộm rất vui vẻ, trên gương mặt phấn nộn kia liền biểu lộ rõ sự nghi hoặc, cái đầu nhỏ lập tức bắt đầu ngọ nguậy nhốn nháo."Anh…Anh yêu cô ta? Chậm chạp một lúc Sở Nhan mới kịp phản ứng lại, lên tiếng hỏi, sự đả kích này khiến cho cô ta không thể kìm chế nổi cảm xúc, nên đã để cho âm lượng cất cao lên. "Đúng vậy!" Nhiếp Tử Phong thừa nhận không chút do dự, trong đáy mắt đen nhánh kia tràn ngập sự kiên định, làm cho người khác khó có thể xem thường."Mà đó cũng chính là nguyên nhân để hôm nay tôi gọi cô tới đây." Anh cười lên một tiếng đầy vẻ lạnh lùng, sau đó móc từ trong túi ra chiếc điện thoại mà anh chưa trả lại cho Nhiếp Tử Vũ. Anh mở lại tin nhắn có những tấm hình ướt át rồi đặt ở trước mặt của Sở Nhan, ánh mắt của anh chiếu vào cô lúc Sở Nhan nhìn thấy rõ những tấm ảnh chụp hiện lên trên màn hình kia thì xoạt một cái, sắc mặt của cô ta lập tức liền thay đổi. Hai mắt của Sở Nhan trừng lớn, đôi môi run rẩy như muốn nói điều gì, nhưng đến khi ánh mắt của cô ta chạm phải cái nhìn sắc lạnh của Nhiếp Tử Phong, tất cả lời nói liền cắm lại ở trong cổ họng, rốt cuộc không thể thốt ra nổi một câu nói. "Cái này có đúng là cô đã gửi cho cô ấy hay không?" Nhiếp Tử Phong lạnh lùng hỏi, đồng thời cũng thu lại chiếc điện thoại. Trong đôi mắt sáng của anh chợt lóe lên một ánh nhìn sắc bén như lưỡi dao, anh nói tiếp "Tôi hi vọng từ nay về sau cô không cần thiết phải tiếp tục làm loại chuyện này nữa! Bởi vì bất kể cô có làm như thế nào đi nữa, cũng không bao giờ có thể chia rẽ được hai chúng tôi đâu! Nhưng nếu như cô vẫn cứ khăng khăng một mực, thì đến lúc đó, cô đừng có trách tôi đã cạn tàu ráo máng." Đây chính là mệnh lệnh cũng là sự uy hiếp của anh."Anh…Vì sao…" Lông mi của Sở Nhan run rẩy như cánh chim, nơi đáy mắt trong sáng bỗng nhiên như có một tầng hơi nước tựa như lớp sương mù bao trùm lên. Ánh mắt của cô sáng quắc, nhìn thẳng vào gương mặt lạnh tanh như quỷ Satan của Nhiếp Tử Phong, nói "Vì cái gì mà cô ta thì có thể, mà em thì lại không thể chứ?""Bởi vì cô ấy là Nhiếp Tử Vũ! Mà cô, chỉ là Sở Nhan!" Nhiếp Tử Phong lạnh lùng ném ra một câu nói như tim của Sở Nhan run lên một hồi, Dieenndkdan/leeequhydonnn đau đớn như bị xé rách. Nhìn Nhiếp Tử Phong từ đầu đến cuối cũng chưa từng có một vẻ mặt tươi cười với mình, cô ta biết rõ, nếu như còn tiếp tục lấy cứng đối chọi lại với cứng nữa cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp gì, vì vậy Sở Nhan sửa lại cách nói "Nhưng em cũng có thể làm tình nhân của anh, cũng giống như Nana vậy..."Nghe câu nói này, không chỉ riêng có Nhiếp Tử Phong thấy ngây ngẩn cả người, mà ngay cả Nhiếp Tử Vũ ở phía sau lưng, cả người cũng lâm vào trạng thái ngây anh bộ dáng sửng sốt của Nhiếp Tử Phong, Sở Nhan cho rằng anh đã động lòng, vì vậy cô ta cắn răng một cái, mạnh mẽ quyết tâm nói "Những chuyện mà anh đã làm cùng với Nana, em đều đã nhìn thấy hết. Nếu như anh không muốn để cho Nhiếp Tử Vũ biết rõ chuyện của anh với Nana, vậy thì anh hãy cho phép em được làm tình nhân của anh." Chỉ cần trở thành tình nhân của anh thôi, sợ gì cô không có cơ hội để ra mặt chứ?!"A!" Một tiếng cười khẽ tràn ra từ đôi môi mỏng của Nhiếp Tử Phong, nhìn gương mặt của Sở Nhan đầy vẻ kiên định, anh bắt đầu thấy hoài nghi bản thân mình, không hiểu vì sao lúc trước anh lại có thể yêu cô ta được! Nhưng bất kể trước đây anh đã yêu cô ta như thế nào, hiện tại và tương lai anh đều không thể có khả năng yêu cô ta được nữa."Có phải là cô muốn dùng chuyện này để uy hiếp tôi chăng?" Anh hơi nhíu mày, hỏi lại một câu với vẻ đầy hứng thú."Không, em chỉ muốn đề nghị anh mà thôi!" Sở Nhan hơi híp mi mắt lại, trong ánh mắt tràn đầy sự tự mắt lạnh lùng của Nhiếp Tử Phong cứ nhìn chằm chằm vào cô ta thật lâu, đột nhiên anh gật đầu nói "Được, tôi đồng ý với cô, nhưng cho dù tôi có chấp nhận cô đi nữa… thì cũng cần phải có sự chấp nhận của cô ấy rồi mới được."Cô sao?Sở Nhan còn chưa kịp phản ứng lại ý tứ trong lời nói của anh, chỉ thấy anh đột nhiên đứng dậy, sau đó trước ánh mắt kinh ngạc của cô ta, anh đi lùi lại xuống phía dưới, đi đến sau lưng người nào Tử Vũ đang nghe lén cũng không kịp phản ứng lại, cho đến khi nhìn thấy nhóc con ở trong ngực mình chợt ngẩng đầu toét miệng, nở một nụ cười sáng lạn, sau đó theo tầm mắt của cậu nhóc, cô ngẩng đầu nhìn lên, một giây sau, cô liền bị người đàn ông xuất hiện ở trước mặt làm cho giật mình."Cô gái nhỏ này, em còn muốn nghe lén bao lâu nữa đây?!" Gương mặt tuấn tú của Nhiếp Tử Phong bày ra cái vẻ đầy nghiêm túc. Anh tóm vào cái vành của chiếc mũ lưỡi trai mà Nhiếp Tử Vũ vẫn đội trên đầu, kéo lên một tóm ngay tại chỗ, Nhiếp Tử Vũ sửng sốt lặng người cũng không kịp phản ứng."Hóa ra anh đã phát hiện ra em à?" Nhiếp Tử Vũ le lưỡi ra một cái đầy vẻ nghịch ngợm, nhấc cậu nhóc Tử Ngôn đang ở trong ngực mình ra, ấn vào trong tay anh. "Con trai anh nói rằng nó rất nhớ anh, cho nên em mới mang con đuổi theo anh tới đây." Lời nói vớ vẩn, lấy cớ vừa mới ra khỏi miệng, Nhiếp Tử Vũ liền hận không thể cắn đầu lưỡi của thấy cô giải thích hoang đường như vậy, Nhiếp Tử Phong chỉ biết dở khóc dở cười, đón lấy con trai, không nói gì thêm."Anh phát hiện được em từ khi nào vậy?" Nhiếp Tử Vũ chớp chớp đôi mắt to, tò mò hỏi lại một câu không khác gì một đứa trẻ con."Từ khi em cùng với con ra khỏi nhà." Nhiếp Tử Phong ôm con trai trong ngực nói. Khi anh vừa đặt một chiếc hôn lên trên gương mặt phấn nộn kia, lập tức liền bị cậu nhóc Tử Ngôn trừng để ý đến Sở Nhan ở phía đối diện đang lộ ra cái nhìn nghẹn họng, trân trối, Nhiếp Tử Phong dứt khoát đưa cô đến chỗ ngồi của mình bảo cô ngồi xuống, "Lần sau muốn theo dõi anh thì phải nhớ rõ là nấp ở nơi nào xa xa một chút." Anh thân thiết ghé vào bên vành tai của cô dặn dò, sau đó mới ôm cậu nhóc ngồi xuống ở bên cạnh cô."Tử Phong… Anh, việc này …" Sở Nhan trừng lớn hai mắt không dám tin Nhiếp Tử Vũ và cậu con trai lại xuất hiện ở trước mặt mình vào lúc này, vẻ mặt thanh thuần của cô ta thoáng cái trở nên méo mó rất khó coi. Chuyện này là thế nào vậy? Đã hẹn cô ra đây rồi mà lại còn mang theo vợ và con trai theo! Rốt cuộc anh muốn làm gì đây?Nhưng mà Nhiếp Tử Phong hoàn toàn lại không hề để ý tới lời của cô ta, anh dùng ánh mắt ôn nhu liếc qua Sở Nhan đang ở đó với ánh mắt chất chứa sự phẫn nộ, hướng sang Nhiếp Tử Vũ cũng đang đứng ngồi không yên. Sau đó vẻ mặt của anh thay đổi biểu cảm, trở nên nghiêm túc lạnh lùng vừa liếc nhìn Sở Nhan nói "Tôi vẫn chưa chính thức giới thiệu hai người với nhau nhỉ."Lời nói vừa dứt, Nhiếp Tử Vũ không khỏi cảm thấy nghi tại Nhiếp Tử Phong đang định lôi cái chuyện đó ra hay sao?Không đếm xỉa đến cái nhìn mang đầy sự nghi hoặc khó hiểu của Nhiếp Tử Vũ đang nhìn sang mình, Nhiếp Tử Phong nâng ngón tay trắng nõn non mềm của cậu nhóc lên, chỉ về phía Sở Nhan nói "Vũ Vũ, vị này chính là Tổng kinh lý Sở Nhan của Ever." Làm xong cái việc giới thiệu cho Nhiếp Tử Vũ, tiếp đó, anh quay sang Sở Nhan tiếp tục giới thiệu "Sở tiểu thư, vị này chính là Nhiếp Tử Vũ, phu nhân của tôi, mặt khác cũng là người phát ngôn lần này của chúng ta, tiểu thư Nana." Nói xong, anh nhấc chiếc mũ lưỡi trai mà Nhiếp Tử Vũ vẫn đang đội trên đầu xuống, trong nháy mắt những sợi tóc được nhuộm màu vàng rực rỡ nhìn đến chói mắt, vẫn được cuốn cao lên trên đầu lập tức đổ thẳng xuống dưới tựa như thác gì!Phu nhân? Nana?Nghe xong lời giới thiệu của Nhiếp Tử Phong, sắc mặt của Sở Nhan trở nên khó coi tới cực điểm. Đúng khi Sở Nhan nhìn thấy mái tóc vàng rực kia đổ xuống, tiếp đó là khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ tuyệt luân của Nhiếp Tử Vũ, sắc mặt của Sở Nhan sớm đã như tro tàn. Cô ta không thể ngờ rằng Nhiếp Tử Vũ kia vậy mà lại chính là tiểu Thiên hậu Nana của giới âm nhạc… A! Chuyện này quả thực… quá hoang đường rồi! Sở Nhan vẫn cho là, Nhiếp Tử Vũ kia bất quá cũng chỉ là một người chơi bời lêu lổng, chỉ biết tiêu tiền như một vị tiểu thư nhà giàu, cho nên cô ta mới có suy nghĩ rất tự tin rằng, một người đàn ông cao quý thông minh như Nhiếp Tử Phong, chỉ có hứng thú nhất thời đối với Nhiếp Tử Vũ mà thôi, nhưng hiện tại không ngờ rằng Nhiếp Tử Vũ kia vậy mà lại… Sắc mặt của Sở Nhan nhìn Nhiếp Tử Vũ lộ rõ vẻ đầy phức tạp, thật lâu sau cũng không thể nói ra một câu thành lời. Editor Táo đỏ phố núi Lời nói rất bá đạo và có khí phách, giọng điệu kiên quyết không chút dao động. Đối mặt với sự ép sát từng bước từng bước lại gần của anh, cả người của Nhiếp Tử Vũ run rẩy, tất cả các lỗ chân lông trên người cũng run rẩy. "Anh … Anh muốn làm gì …" Cô chợt nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt không tự chủ liếc nhìn xung quanh, để tìm chỗ chạy thoát. Nhưng không cho cô một chút cơ hội nào, Nhiếp Tử Phong đã đưa một tay ra cố định trên vai cô, một tay nâng cằm cô lên, để cho cô đối mặt với ánh mắt đang sắp nổi cơn thịnh nộ của mình. Dienxdandf Kê quyu dong. "Nói, tại sao lại đáp ứng thử qua lại với cậu ta!" Vừa mới nghĩ tới cô nói chữ "Được", đôi mắt lạnh lùng như băng của Nhiếp Tử Phong lại dấy lên một luồng lửa giận. Anh dùng khí thế áp đảo, đôi mắt chăm chú nhìn cô, không bỏ sót bất cứ nét mặt nào cho dù là rất nhỏ của cô. Thì ra anh tới là vì chuyện này... Nhiếp Tử Vũ cười khẽ một tiếng, lạnh nhạt nói "Chuyện này không liên quan tới anh." Cô cố gắng giãy giụa, nhưng tất cả đều phí công vô ích. Không thoát khỏi được sự kiềm chế của anh, không khỏi tức giận cô cũng vung tay một cái, không còn giãy giụa nữa "Nếu như anh tới tìm em để hỏi chuyện này, thì có có thể đi được rồi. Bởi vì em không có nghĩa vụ phải trả lời cho anh vấn đề nhàm chán này!" "Chuyện này không liên quan đến anh?" Lời giải thích của cô khiến cho tế bào toàn thân của Nhiếp Tử Phong đều tức giận, sự tàn nhẫn trong người anh tăng lên gấp bội. Dienxdandf Kê quyu dong. Chỉ thấy gương mặt tuấn lãng của anh như Apollon, nhưng ngũ quan bắt đầu cau có, cái trán trơn bóng không biết đã nổi gân xanh lên từ lúc nào. Nhìn ánh mắt lạnh lùng của Nhiếp Tử Vũ, anh nhếch môi lên, gằn từng chữ một "Chỉ cần một ngày em vẫn mang họ Nhiếp, thì chuyện của em đều liên quan tới anh!" "Vậy ngày mai em sẽ đi yêu cầu đổi họ, như vậy đã được chưa!" Không nhịn nổi việc anh cố tình gây sự, Nhiếp Tử Vũ cũng nổi giận. Nói vừa dứt lời, sắc mặt của Nhiếp Tử Phong càng trở nên tệ hơn. Không thể tin được cô sẽ nói như vậy, toàn thân anh giống như bị lửa thiêu đốt, mỗi cọng lông sợi tóc đều như phát ra lửa, không tự chủ càng tăng thêm lực kiềm chế ở tay để trên vai của Nhiếp Tử Vũ. Bởi vì đột nhiên anh gia tăng lực, nên Nhiếp Tử Vũ bị đau tới mức mặt tái nhợt đi. Cô cắn chặt hàm răng, đối diện trực tiếp với sự tức giận trong đôi mắt của Nhiếp Tử Phong, kiên cường chịu đựng chứ không mở miệng ra cầu khẩn. Hai người tức giận không phân cao thấp nhìn nhau không biết qua bao lâu, đột nhiên đẩy cô xuống sàn nhà. Táo đỏ le^e quyy do^nn. "Đổi họ sao? Tốt lắm! Anh muốn để lại dấu ấn của anh trên người của em, để xem em còn có biện pháp nào huỷ đi!" Nói xong, cả người đều nhào lên, đè thân thể nhỏ bé của cô xuống phía dưới. Thấy thế, Nhiếp Tử Vũ hoảng sợ tay quơ lung tung, lại sơ ý một chút, một cái tát rơi vào khuôn mặt đang không vui vẻ gì của Nhiếp Tử Phong. "Em dám đánh anh!" Đôi mắt đen như ưng bốc hoả, sắc bén như cái đinh, nhìn chằm chằm vào thân dưới của cô, cười lạnh nói "Nhiếp Tử Vũ, em có biết một người phụ nữ đánh đán ông, sẽ có hậu quả gì không?" Đôi mắt sáng của anh vì động tác này mà nháy mắt được phóng đại trước mắt cô, bị đặt ở phía dưới, Nhiếp Tử Vũ càng giãy giụa mạnh hơn. "Không cần, không cần, anh mau buông em ra! Nhiếp Tử Phong, anh là tên khốn kiếp, anh mau buông em ra nhanh lên!" Cô khàn giọng hét lên, đôi tay chống trước ngực anh, ngăn cản anh bạo hành. Táo đỏ le^e quyy do^nn. Nhiếp Tử Phong hôn một cách mạnh bạo, từ môi cô rồi đi tới cổ. Hơn nữa lúc anh vùi trong cổ của cô, thì ngửi thấy mùi thơm trên cơ thể cô khiến anh càng trở nên điên cuồng. Giống như một con dã thú bị đói bụng lâu ngày, điên cuồng thưởng thức con mồi. Nụ hôn của anh bá đạo, mặt khác, tay của anh nhanh chóng xé rách quần áo của cô, lấy tư thế cuồng dã nhanh chóng chiếm giữ vẻ đẹp của cô. Khi bàn tay của anh đụng chạm vào da thịt trơn mềm của cô, anh giống như bị mê muội, càng trở nên điên cuồng… Bộ quần áo màu xanh dương dưới bàn tay của anh thì biến thành vải vụn, tim như bị cao cắt, Nhiếp Tử Vũ cảm giác được có một bàn tay thô đang không ngừng dao động trên cơ thể mình. Nhìn Nhiếp Tử Phong như biến thành quỷ satan, cô không khỏi cười khổ một tiếng, sau đó từ từ không còn giãy giụa nữa. Nếu như đây là điều anh muốn, vậy thì cô nguyện ý cho anh... Cảm giác được thân thể của cô cứng đờ như tấm gỗ, Nhiếp Tử Phong đột nhiên dừng lại. Anh từ từ gác tay lên cổ cô, nhìn vào cô. Khi đôi mắt tràn đầy lửa dục nhìn thấy khoé mắt cô chảy xuống hai hàng nước mắt, dã thú trong người anh nhanh chóng rút đi. "Em... Đừng khóc." Lý trí quay trở lại, anh đau lòng nhíu mày lại, đưa tay ra muốn lau đi giọt nước mắt của cô đang lăn xuống, nhưng cô lại nghiêng đầu đi, bàn tay rơi vào khoảng không. Bởi vì động tác này của cô, khiến cho Nhiếp Tử Phong có cảm giác mất mác, giống như trong lòng đã mất đi một thứ rất quan trọng. Nhiếp Tử Vũ quật cường nuốt nước mắt của mình xuống, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn vẻ mặt áy náy của anh, bất ngờ cong môi lên, hỏi "Tại sao lại không hành động tiếp? Anh cứ tiếp tục đi. Nếu như chiếm đoạt thân thể của em có thể mang lại cho anh khoái cảm trả thù, vậy anh cứ việc làm tiếp đi. Em chỉ cầu xin anh sau này đừng dây dưa với em nữa!" Một câu cuối cùng, dường như là cô đang hét lên. Vừa nói dứt, Nhiếp Tử Phong vừa mới bình tĩnh lại, giờ lại trở nên kích động. "Không! Cho dù chết đi, anh cũng muốn dây dưa với em! Cho dù là kiếp sau, anh cũng muốn tiếp tục dây dưa với em!" Ánh mắt anh ngoan độc nhìn cô chằm chằm thề thốt, đôi mắt sắc bén như ưng của anh tràn đầy quyết tâm. Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ trầm mặc. Cô cười khổ nhìn anh, một lúc lâu dùng giọng nói bi thương nói DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn "Đừng khiến cho em hận anh được không?" Hai mắt bất tri bất giác lại rơi vào tầng sương mù, cô đau lòng nhìn anh, nhìn người đàn ông mà mình yêu say đắmmấy năm trời, hít một hơi thật sâu, cầu xin nói "Anh có cuộc sống tốt của anh, còn em cũng có cuộc sống riêng của em rồi, chúng ta không cần phải dây dưa với nhau nữa, được không?" Cô đã nghĩ thông suốt cần phải buông bỏ, biết mình cố cố chấp yêu anh thêm nữa cũng không có kết quả, mà anh đã yêu người phụ nữ khác, còn có cái gì để không buông bỏ nữa hay sao? Cô cầu khẩn khiến cho tim của Nhiếp Tử Phong căng thẳng, sự đau đớn dâng lên trong lòng. Một lúc sau, anh hỏi "Em yêu cậu ta sao? Yêu nhiều lắm sao?" Lúc hỏi câu hỏi này, giọng nói của anh cũng run rẩy. Nhiếp Tử Vũ nhìn sâu vào mắt anh, đáy mắt thoáng qua tia dịu dàng, "Đúng vậy, em yêu anh ấy. Rất yêu, rất rất yêu, cả đời này, em sẽ không yêu ai ngoại trừ người đàn ông đó ra." Mặc dù lời nói ám chỉ Lãnh Duy Biệt, nhưng mà tình yêu này là bày tỏ với hình bóng của người đàn ông trong mắt của cô. "Không cho phép, anh không cho phép!" Nghe thấy cô bày tỏ tình yêu với người khác như vậy, đôi mắt của Nhiếp Tử Phong tối lại, trừng lớn lên doạ người, hàm răng nghiến kêu ken két. Sự thù hận bị phản bội bây giờ hoà chung với sự đau lòng, cùng đánh thẳng vào người anh khiến cho sự thù hận đến khắc cốt ghi tầm trong lòng anh dâng trào lên giống như sóng thần, lồng ngực phập phồng không yên. DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn Dục vọng trả thù thấm vào trong từng tế bào của anh, anh nhíu mày lại thật chặt, hung dữ nói "Cả đời này, em chỉ có thể yêu duy nhất một người đàn ông là anh! Nếu không, anh sẽ khiến cho em sống không bằng chết! Nhiếp Tử Vũ, một ngày nào đó, anh sẽ bắt em phải trả giá thật cao vì đã phản bội anh!" Sau khi hét lên, anh nhanh chóng đứng dậy. Không quan tâm xem cô có phản ứng gì, anh nhanh chóng bước đi tới cửa. "Ầm!" một tiếng vang lên thật lớn, cánh cửa bị đóng lại thật mạnh. Nhiếp Tử Vũ chậm rãi đứng dậy, nhìn cánh cửa đang đóng lại kia, nước mắt như thuỷ triều tràn ra hốc mắt… Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại và Editor Táo đỏ phố núi Nhiếp Tử Phong quấn chặt lấy khiến cho Nhiếp Tử Vũ đau đầu không dứt, nhưng lại không có cách nào. Bởi vì quả thật cô cũng lạnh nhạt với anh rất nhiều, dù về tình có thể tha thứ, nhưng mà cô vẫn muốn bù đắp cho anh. “Bằng cấp, tự em quan tâm là được. Em không muốn cả đời phải sống dựa vào anh, em định sau này cục cưng lớn một chút thì em sẽ đi ra ngoài làm việc.” Cô vỗ nhẹ vào lưng anh, định tránh thoát ra khỏi ngực của anh. “Anh là người đàn ông của em, em không dựa vào anh thì dựa vào ai.” Nhiếp Tử Phong ngẩng đầu lên khỏi vai của cô, vẻ mặt lo lắng nhìn cô. SSdienng dànlew quy9on. “Cho dù con có lớn lên anh cũng không hy vọng em đi ra ngoài làm việc.” Anh là người theo chủ nghĩa đàn ông, khiến cho cô không dám khen tặng, nhưng cũng không thể trách anh, ai bảo từ nhỏ anh lớn lên trong gia đình hào môn, đã tiếp nhận tư tưởng đàn ông đi làm kiếm tiền, đàn bà lo cho gia đình. Nhìn bộ dạng bướng bỉnh của anh, Nhiếp Tử Vũ bất đắc dĩ thở dài một hơi nói “Mau buông em ra đi, em muốn học bài tiếp.” Nói xong cô giãy giụa, muốn tránh khỏi người của anh. Chăm sóc cục cưng nguyên cả ngày, cô vất vả lắm mới tranh thủ được chút thời gian để học bài, cô cũng muốn vì anh mà lãng phí chút thời gian quý báu này. “Em coi chuyện học hành quan trọng hơn anh?” Nhiếp Tử Phong nhíu mày không vui, vẻ mặt hung thần ác sát, ánh mắt này dường như muốn nói Em có can đảm dám thừa nhận thử xem! Nhiếp Tử Vũ buồn cười nhìn anh, khẽ cười nói “Đây là hai chuyện khác nhau.” Trong lòng cô anh có vị trí không ai có thể so sánh được. Không hiểu vì sao, chân mày của Nhiếp Tử Phong thoáng thả lỏng một chút “Anh ở lại đây cùng với em, em có cái gì không hiểu thì anh có thể giảng cho em.” Nói xong lại cúi xuống hôn trộm cô một cái, Nhiếp Tử Vũ nghiêng đầu qua một bên, không chút lưu tình tránh né khỏi cái hôn trộm của anh. Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ bất đắc dĩ trợn mắt lên nói “Đừng cố tình gây sự nữa được không? Anh cảm thấy anh ở trong này em có thể tiếp tục học được nữa sao?”Diễng đáng ele quiý don. Trước đó thì bắt đầu ghen tị với con trai, bây giờ là học hành, cô phát hiện sao mà càng ngày anh càng giống như một đứa trẻ không hiểu chuyện vậy! Nói xong, Nhiếp Tử Vũ liền nhìn thấy vẻ mặt của anh bỗng chốc trở nên mất mát. Không đành lòng nhìn vẻ đau lòng của anh, cô lắc lắc đầu nghiêng người xuống hôn lên khuôn mặt của anh, nói “Hôm nay anh vẫn chưa gặp cục cưng đúng không, tới thăm con đi, trước bữa cơm em sẽ ra.” Cô thỏa hiệp. “Không cần!” "Thật sự không cần?" "Đúng vậy!" Sau khi khuyên nhủ không thành, Nhiếp Tử Vũ cũng bực mình. Cô giãy giụa tránh khỏi cái ôm của anh, lạnh lùng nói “Tùy anh vậy.” Sau đó cầm sách ngồi xuống ghế sô pha, tiếp tục chuyên tâm học bài. Trong thư phòng yên lặng vài phút, sau đó đột nhiên Nhiếp Tử Phong đứng dậy. Nhiếp Tử Vũ vốn cho là anh sẽ quấn quít lấy mình nữa, không ngờ anh lạnh lùng nói một câu “Anh muốn mang theo con trai bỏ nhà trốn đi!” Sau đó liền đi ra ngoài, hơn nữa lúc đi còn cố ý dùng sức đóng sầm cửa thư phòng lại. Nhìn cánh cửa thư phòng bị chấn động, Nhiếp Tử Vũ lộ ra biểu cảm khổ não, xem ra anh đã thực sự tức giận rồi... ... Trước bữa cơm tối Nhiếp Tử Vũ đi ra khỏi thư phòng. Vốn cho là Nhiếp Tử Phong chỉ nói suông thôi, không ngờ tìm hết khắp cả căn nhà mà cũng không phát hiện ra bóng dáng của anh, đương nhiên cũng không thấy bóng dáng của cục cưng luôn. “Chị, chị có nhìn thấy Tử Phong và đứa nhỏ đâu không?” Nhiếp Tử Vũ sốt ruột hỏi Lạc Thuần đang ngồi ở trong sô pha phòng khách ăn khoai tây chiên và xem ti vi. Hơn một tháng nay hai người tiếp xúc, mối quan hệ trở nên thân thiết hơn, càng lúc càng trở thành chị em khắng khít với nhau. Lác Thuần cải tà quy chính, lai không còn ngây ngốc nữa được Nhiếp Tử Phong tìm giúp cho một công việc trợ lý trong tập đoàn Nhiếp Phong. Ngoại trừ những thời gian làm việc ở bên ngoài ra, đa phần thời gian đều ở nhà. “Thấy.” Lạc Thuần quay đầu nhìn cô một cái, nở ra một nụ cười toe toét “Anh ta mang theo túi lớn túi nhỏ ôm theo thằng nhóc đi ra ngoài rồi.” Túi lớn túi nhỏ? Hành lý sao? Ngất mất! Không phải anh thật sự mang theo đứa bé bỏ nhà trốn đi đấy chứ! Nghĩ như vậy, Nhiếp Tử Vũ nhất thời sốt ruột chạy lại ngồi xuống sô pha, cầm lấy tai nghe điện thoại muốn gọi điện thoại, vẫn không quên hỏi “Vậy chị có ngăn cản anh ấy hay không?” Diễng đáng ele quiý don. “Ngăn cản? Vì sao?” Lạc Thuần lộ ra vẻ nghi hoặc. Được rồi! Nhiếp Tử Vũ không nói gì mà bấm điện thoại gọi đi, nhưng mà mãi không có người nhận máy, sau đó cô lại gọi điện thoại tới nhà họ Nhiếp, cũng không có người nghe máy. Gọi điện thoại thì không nghe máy, lại không biết anh đi chỗ nào, lúc Nhiếp Tử Vũ gấp tới độ sắp hỏng mất, thì đột nhiên có một bóng dáng xuất hiện trước mặt của cô. “Thuần Nhi, Vũ Vũ bị làm sao vậy?” Nhìn bộ dạng sốt ruột bấm gọi điện thoại, gấp đến độ muốn khóc của Nhiếp Tử Vũ, bà Trần Phương không hiểu hỏi. “Con cũng không biết.” Lạc Thuần nhún vai một cách vô tội, vẻ mặt buồn bực “Con bé từ lúc trên lầu chạy xuống thì đã như vậy rồi.” Từ trong miệng của Lạc Thuần không lấy được câu trả lời, lúc bà Trần Phương đang định hỏi Nhiếp Tử Vũ là có chuyện gì xảy ra, thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ ngoài cửa. “Chúng con đã trở về rồi đây.” Một giọng nói dồi dào từ tính vang lên bên ngoài phòng khách, bà Trần Phương liền hỏi một câu “Tại sao lại về trễ như vậy?” Ống nghe trong tay của Nhiếp Tử Vũ rớt xuống đất kêu cạch một tiếng. Chỉ thấy Nhiếp Tử Phong ôm đứa nhỏ ở trong tay, một tay khác thì cầm một túi nilon rất lớn, từ ngoài cửa đi vào. “Anh đi đâu vậy hả?” Nhiếp Tử Vũ nóng ruột bất chấp tất cả vội vàng chạy ra nắm lấy góc áo của anh, khuôn mặt nhăn nhó lại. điễnn dàn nên quýndon. Nhìn bộ dạng muốn khóc của cô, Nhiếp Tử Phong trợn mắt kinh ngạc nhìn bà Trần Phương rồi lại chuyển qua nhìn Lạc Thuần, ánh mắt như muốn hỏi bọn họ đây là sao vậy. Không tìm được đáp án, tầm mắt lại một lần nữa dời về nhìn Nhiếp Tử Vũ, lúc Nhiếp Tử Phong đang định trả lời cô, thì lại nghe thấy cô nói. “Muốn bỏ nhà trốn đi thì đi một mình đi, đừng có mang theo đứa nhỏ đi cùng!” Nói xong đoạt lấy đứa nhỏ ở trong tay của anh, ôm chặt vào lòng mình, giống như chỉ sợ mình buông lỏng một chút thì sẽ bị anh cướp đi. Nhiếp Tử Vũ vừa nói một câu, thì nhất thời trong phòng khách không còn tiếng động gì nữa, yên lặng một cách đáng sợ, ngay cả tiếng kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy rất rõ ràng. Im lặng một lúc lâu, người phản ứng lại đầu tiên vẫn là bà Trần Phương. “Vũ Vũ, con đang nói cái gì vậy... Tử Phong chỉ giúp mẹ đi mua một chút đồ thôi mà, tại sao con lại...” Lại quay đầu nhìn về phái Nhiếp Tử Phong, chỉ thấy gương mặt anh tuấn của anh trở nên tối tăm, cằm căng thẳng, ánh mắt nheo lại, không có biểu cảm gì, nhưng mà lại khiến cho người ta cảm thấy vô cùng phẫn nộ. “Tử Phong à, vì sao con lại về trễ như vậy.” Cái gì?! Chỉ là đi mua đồ! Nói như vậy không phải cô đã... Nhìn sắc mặt âm trầm dọa người của Nhiếp Tử Phong, Nhiếp Tử Vũ nuốt nước miếng một cái thật mạnh. Mình đã thực sự trách lầm anh rồi! Một cảm giác lạnh lẽo toát ra từ đáy lòng, ánh mắt lạnh như băng của Nhiếp Tử Phong chậm rãi chuyển qua nhìn bà Trần Phương, sau đó lạnh lùng nói một câu “Bởi vì con trai của cô ấy nhìn rất đáng yêu, nên mọi người đều tranh nhau ôm, cho nên bị trễ một chút!” Anh vừa dứt lời, bầu không khí lại im ắng. Ánh mắt của Nhiếp Tử Vũ có chút xao động, cô cúi đầu, ánh mắt phức tạp nhìn đứa nhỏ ở trong lòng đang cười với mình, trong lòng nhói đau. Anh không nói là con của bọn họ, mà nói là con của cô, điều này có nghĩa... Xem ra anh thực sự tức giận! điễnn dàn nên quýndon. Nhiếp Tử Vũ chậm rãi ngẩng đầu lên lo lắng nhìn anh, có chút chột dạ. Vốn là không có chuyện gì, nhưng mà vì lời nói của Nhiếp Tử Vũ không dùng tới não mà đã nói ra khỏi miệng, nên biến thành có chuyện. Bà Trần Phương vội vàng giảng hòa, mà Lạc Thuần không chịu nổi nhiệt độ phòng khách xuống thấp một cách đột ngột, lấy cớ bê đồ ăn liền trốn vào trong bếp... ※ Không khí của bữa ăn tối này rất kém, kém đến mức Dịch Thiên Minh bước chân vào liền cảm nhận rất rõ không khí tràn ngập mùi thuốc súng. Sau khi Lạc Thuần giải thích một phen, Nhiếp Tử Vũ mới biết mình đã thực sự hiểu lầm rồi. Thì ra bao lớn bao nhỏ trong lời nói của Lạc Thuần là rác mà bà Trần Phương kêu vứt đi, nhưng mà Nhiếp Tử Vũ lại nghĩ đó là hành lý. Thế nhưng bây giờ có thể làm gì được? Mọi chuyện đều đã xảy ra rồi, cô có cách nào bù lại được đâu, cho nên vào lúc ăn cơm, thỉnh thoảng cô lại ngẩng đầu lên chú ý sắc mặt của anh. Từ đầu tới cuối Nhiếp Tử Phong chỉ cúi đầu ăn cơm, không hé răng một tiếng, thậm chí cũng lười gắp thức ăn, cứ như vậy ăn cơm không. Thất vọng và đau khổ, quả thật anh thực sự thất vọng và đau khổ! Anh coi cô quan trọng hơn bất cứ thứ gì, nhưng mà anh trong lòng cô còn không bằng đứa nhỏ, thậm chí cô còn suy nghĩ mình buồn cười và ngây thơ như vậy, hơn nữa cô cũng không đủ tin tưởng anh! Trải qua nhiều chuyện như vậy, cô không tin tình yêu của anh đối với cô đến chết cũng không đổi, chỉ sợ rời ra cô một ngày cũng không chịu được. Bình thường lúc ăn cơm vẫn hay trêu đùa nhau, anh đút cho em, em gắp cho anh, bây giờ đột nhiên hai người đều trầm mặc, những người còn lại cũng xấu hổ không biết nên nói gì nữa. Nhìn bát mì đã ăn suốt nửa tháng nay, Nhiếp Tử Vũ lại cảm thấy sắp ói ra. Bình thường vì anh hay trêu chọc cô nên cô mới bất tri bất giác ăn hết, nhưng mà hôm nay anh không trêu ghẹo cô nữa, cô lại không ăn nổi miếng nào. Nghĩ vậy, lúc cô định buông đũa xuống, thì bà Trần Phương ở bên cạnh lại lấy khuỷu tay huých huých cô. Nhìn theo ánh mắt của bà, Nhiếp Tử Vũ cắn răng chần chừ một lúc, sau đó cũng nhân tiện gắp một cái đùi gà bỏ vào trong chén của anh. Thấy thế bà Trần Phương cũng mở miệng nói “Tử Phong, con ăn đùi gà đi, đây là Vũ Vũ đã dặn riêng mẹ mua để bồi bổ cho con, con nếm thử xem.” Nghe vậy, Nhiếp Tử Phong vẫn liên tục cúi đầu nhìn chén cơm rốt cục cũng có chút phản ứng, anh chậm rãi ngẩng đầu lên, gắp cái đùi gà, nhưng mà lại không bỏ vào miệng mình, cũng không mở miệng nói lời cảm ơn, mà là... “Nếu bổ như vậy, thì hãy để dành cho con trai em ăn đi.” Nói xong gắp đùi gà trả lại vào cái chén trước mặt của Nhiếp Tử Vũ. Câu nói của anh vừa dứt, nhiệt độ trong phòng khách giảm xuống đáng kể, ngoại trừ Nhiếp Tử Phong ra, ai cũng không nhịn được mà rùng mình một cái. Lạc Thuần đang uống nước canh, cũng bị sặc luôn. Nhiếp Tử Vũ vất vả lắm mới nở một nụ cười gượng gạo trên môi, một lúc lâu sau, cô buông đũa xuống, lạnh nhạt nói “Anh thực sự muốn giận dỗi với em như vậy sao? Em cũng đã nói xin lỗi với anh rồi, anh còn không chịu tha thứ cho em nữa?” Cô biết bản thân mình có chút nóng vội, nhưng mà với tình hình này, cũng khiến cô sắp không giữ nổi lý trí nữa rồi. Nhiếp Tử Phong lạnh nhạt, vẻ mặt không chút thay đổi hỏi “Em đã làm sai cái gì, vì sao lại muốn anh tha thứ cho em?” “Anh...” Nhiếp Tử Vũ bị lời nói của anh làm cho tức giận, một lúc lâu sau cũng không nói được câu nào. Không khí không khỏi có chút cứng ngắc, cả một bàn đồ ăn, nhưng mà không một người nào có thể nuốt trôi. Trừ Nhiếp Tử Phong và Nhiếp Tử Vũ ra thì ba người hai mặt nhìn nhau, Dịch Thiên Minh có lòng tốt lên tiếng “Tử Phong à, con và Vũ Vũ cũng đã có con rồi, định khi nào thì kết hôn thế?” Vấn đề này của Dịch Thiên Minh không thể nghi ngờ đó là một vấn đề khá thoải mái, bà Trần Phương nhìn ông bằng ánh mắt cảm kích, cũng khiến ánh mắt của Nhiếp Tử Vũ dấy lên tia hy vọng, nhưng cũng không được bao lâu, đã bị lời nói của Nhiếp Tử Phong dập tắt hết. “Con chưa nghĩ tới.” Nhiếp Tử Phong thản nhiên nói, buông đôi đũa trong tay xuống. Anh dùng ý tứ sâu xa thoáng nhìn qua Nhiếp Tử Vũ đang ngây ngẩn cả người, nói “Cô ấy bận rộn như vậy, có nhiều chuyện cần phải làm cho xong, làm gì có thời gian để ý tới vấn đề này? Cô ấy không thèm để ý tới, thì con để ý làm cái gì? Cho nên, không nghĩ.” Ngoài mặt thì Nhiếp Tử Phong lạnh nhạt thờ ơ như vậy, nhưng mà trong lòng đã sớm rối thành một nùi. Giả, những lời anh nói thực sự là nói láo! Thực ra anh đợi cô sinh đứa nhỏ xong thì tính tới chuyện kết hôn, sẽ chờ lúc nào đó cầu hôn với cô. Bây giờ tức giận nên mới hồ đồ mà nói như vậy! Mà vừa nói ra khỏi miệng, anh đã hối hận không thể vả lên miệng mình một cái. “Không nghĩ tới? Chuyện này...” Trán của Dịch Thiên Minh cũng đổ mồ hôi lạnh, bắt đầu hối hận vì sao bản thân mình lại nói tới chủ đề này. Bà Trần Phương và Lạc Thuần ở bên cạnh đều không nói gì, mà cùng dùng ánh mắt lo lắng nhìn Nhiếp Tử Vũ đang ngồi yên lặng, trong lòng cũng sốt ruột thay cô. “Con ăn no rồi, cả nhà cứ từ từ ăn tiếp.” Nói xong, cô không chờ mọi người phản ứng lại đã đi thẳng lên lầu. ※ Dienx dandf Kê quyu dong. Sau bữa cơm tối không có chút cảm giác nào, Nhiếp Tử Vũ liền đi vào phòng. Hơn nửa tháng nay, cô đã quen được anh lau người mỗi ngày, được anh gội đầu mát xa cho, hôm nay xảy ra chuyện này, cô cũng không có sức đâu mà đi làm nữa. Không tắm rửa, không gội đầu, cô cứ như vậy ngả người nằm xuống giường, nhìn trần nhà ngẩn người. Bỗng dưng trong đầu hiện lên vẻ mặt của anh khi trả lời vấn đề kết hôn, tim của Nhiếp Tử Vũ quặn lại, không ngừng đau đớn. Đó là suy nghĩ thật sự của anh sao? Anh thực sự không nghĩ tới chuyện kết hôn với mình? Nhiếp Tử Vũ càng nghĩ càng cảm thấy xót xa, hốc mắt không khỏi đỏ lên. Cứ nghĩ sau khi giải lầm được giải quyết rồi mà cô vẫn không thể nào ở cùng với anh, sự thật này cũng quá là đau lòng. Nhưng mà...Cô có thể oán ai đây? Chỉ có thể oán hận chính bản thân mình... Nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên hai hai nước mắt chảy ra, dần dần cô chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, cửa phòng bị đẩy ra, một bóng dáng màu đen đi vào trong toilet, chỉ một lát sau lúc anh xuất hiện ở giường, thì bàn tay đã chạm vào nước ấm. Ngón tay thon dài nhanh nhẹn cởi bỏ cúc áo của cô ra, nhẹ nhàng, khẽ khàng rút quần áo của cô đi, sau đó lấy khăn lông, dè dặt cẩn thận lau lên người trơn bóng mịn màng của cô. Lúc đôi mắt đen láy của anh nhìn thấy khóe mắt của cô loang lỗ vết nước mắt, trong lòng cũng cảm thấy đau xót. Có phải anh đã hơi quá đáng rồi không, cô còn nhỏ như vậy, có lẽ anh nên bao dung và thông cảm cho cô nhiều hơn một chút. Một tiếng thở dài từ trong miệng của Nhiếp Tử Phong truyền ra, anh gạt những sợi tóc vương ở trước mặt cô ra sau tai, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt của cô. Sau đó cúi người xuống hôn lên bờ môi của cô. “Ưm...” Một tiếng rên vô thức vang lên trên môi của Nhiếp Tử Vũ, sau đó cô lật người tiếp tục ngủ say. Nhiếp Tử Phong buồn cười nhìn gương mặt ngủ say như trẻ con của cô, lắc lắc đầu, chuyên tâm lau người cho cô. Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại và

bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu