Năm 2013, khi tìm đến cái chết, nam cầu thủ cũng để lại một lá thư tuyệt mệnh, trong đó anh tự dằn vặt mình: " Tôi thực sự muốn trở thành một người tử tế, nhưng tôi chẳng bao giờ làm được như vậy. Tôi sẽ ra đi với sự tiếc nuối ấy mãi mãi".
"Anh để tôi trở về công ty với bộ dạng như bây giờ, trở thành trò cười trong mắt người khác, có phải như anh mong muốn không?" Tần Tiêu đúng là vì Trình Hi Hòa mới theo đuổi Ngụy Thất, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ tới phá hoại cuộc sống của Ngụy Thất.
Trong việc học hành, Salk trở nên nổi trội so với bạn bè, theo sử gia Bookchin, "không chỉ vì thành tích học tập liên tục xuất sắc - ông đã là thành viên của Cộng đồng y khoa danh dự Alpha Omega Alpha(Alpha Omega Alpha Medical Honor Society), và cả Cộng đồng Phi Beta Kappa - mà
Hạ Kiều không rõ nguyên do, còn muốn thử đi dò xét, nhưng Quý Dữ không cho cô cơ hội, vừa tan học liền tìm giáo viên, nói không thoải mái, xin trở về nghỉ ngơi. Giáo viên cho hắn về, Quý Dữ nhắn cho Tạ Vũ Tinh một cái tin, nói mình đi về trước.
2. Từ khi Rei bắt đầu có xu hướng phân hóa rõ hơn thành Omega, cậu đã nghi ngờ, đã sợ hãi những cảm xúc bắt đầu nảy nở trong lòng mình biết bao. Cậu nói: "Tôi ước mình là Alpha. Tôi không hề muốn trở thành Omega. Nếu tôi là Alpha, tôi sẽ không yêu cậu." Thế rồi
t5qWQU. Tùy tiện quấn lên người áo choàng tắm, tay lau lau mái tóc ướt sũng, Lâm Hàm liền rất thong dong mà bước ra khỏi phòng tâm thế giờ này mọi người đã trở về hết rồi nên Lâm Hàm cũng không phòng bị nhiều. Thế nhưng đi được hai ba bước liền bất ngờ bị Triệu Mặc kéo lấy, mạnh mẽ chế trụ hai tay ép sát cậu vào vách tường."Anh...làm..làm gì?!". Lâm Hàm cố gắng vùng vẫy nhưng bất thành, cũng không biết tên này lấy đâu ra sức mạnh khủng bố như thế. Mặc dù thừa nhận bản thân rất mạnh, đánh nhau chưa từng thua ai nhưng Lâm Hàm đã liên tiếp bại dưới tay hai tên Alpha thuần huyết cường đại Mặc cũng không đáp lời, hắn tóm lấy cổ cậu, vạch xuống áo choàng tắm lõng lẽo, ngay tức khắc liền lộ ra phần gãy trắng mịn in hằm dấu răng của Alpha."Ha! Quả nhiên!". Triệu Mặc nghiến răng phun ra mấy chữ, cười chế giễu bản thân. Tay hắn đấm mạnh vào tường, Lâm Hàm giật mình nhắm chặt mắt. Đợi đến khi cậu hé mắt ra nhìn, trên tường đã thủng một lỗ to, tay của Triệu Mặc cũng đang rướm gắng hít sâu mấy hơi, sợ bản thân dọa đến Lâm Hàm nên Triệu Mặc cố gắng kìm nén tức xuống ôm chặt cậu vào lòng, giọng nói hắn có chút run rẫy."Xin lỗi! Tối hôm đó, đáng lẽ tôi nên đuổi theo tới cùng. Nếu hôm đó tôi phản ứng nhanh một chút, hiện tại em cũng đã không bị tên kia đánh dấu!". Triệu Mặc vùi đầu vào hõm vai của Lâm Hàm, hai tay siết chặt lấy eo cậu như muốn khảm sâu vào huyết nhục của hiện tại hối hận, hối hận vì đã không nhận ra tình cảm đối với cậu sớm hơn, hối hận vì tối hôm đó đã để tên kia mang cậu đi. Hối hận vì sự chậm chạp, ngu ngốc của mình. Nếu hôm đó hắn cương quyết đuổi theo sau, giành lại cậu từ tay hắn ta thì có lẽ hiện tại mọi chuyện đã từ trước vốn đã nghi ngờ cậu là Omega lặn, tuy nhiên vẫn chưa xác nhận có phải là thật hay cho tới khi ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào trên cơ thể cậu ban nãy, cộng thêm hành động kéo cao cổ áo đã khiến hắn có thể chắc chắn, Lâm Hàm xác thực là một Chiêu quả thật không có ngửi sai, cũng may cậu ta không nghĩ quá nhiều, chỉ đơn thuần nghĩ Lâm Hàm xịt nước hoa, nếu không cậu sớm đã bị lộ tẩy Hàm ngây người, sững sờ nhìn Triệu Mặc ôm chầm lấy mình không buông. Lại nghe những lời hắn nói, trong lòng không hiểu thấu lại có chút nghẹn có lẽ là cảm giác ỷ lại của Omega đối với Alpha. Tuy không phải Alpha đã đánh dấu mình, nhưng chỉ cần Hormone đủ mạnh mẽ liền có thể lấn áp tạo nên cảm giác an toàn cho Omega. - -Cùng cậu một đường trở về ký túc xá, Triệu Mặc ôn nhu cởi áo khoác choàng qua người Lâm Hàm, còn cùng cậu phổ cập một số kiến thức liên quan đến Omega."Ngày mai tôi đưa em đến bệnh viện kiểm tra. Nếu muốn tiếp tục ở lại trường quân đội Đặc Chủng Tinh Hệ thì tốt nhất là phải tìm ra loại thuốc ức chế kỳ phát tình hiệu quả nhất cho cơ thể có gì không thoải mái hay bất ổn thì phải nói ngay cho tôi. Tôi sẽ cùng em vượt qua!". Triệu Mặc nắm lấy bả vai của Lâm Hàm, mắt đối mắt mà kiên định nhìn cậu."Ừm! Tôi biết rồi. Nhưng mà...tại sao anh phát hiện ra tôi là Omega chứ?!". Lâm Hàm tự thấy bản thân đã che giấu rất kỹ, cũng không lộ ra sơ hở gì, cũng chẳng hiểu tại sao Triệu Mặc lại nhận ra được."Thứ nhất, cái khiến tôi nghi ngờ là mùi hương thơm ngọt đột ngột phát ra từ cơ thể em, bởi vì nó chính là mùi hương cơ thể của Omega. Thứ hai, ánh mắt lãng tránh cùng hành động kéo cao cổ áo đã hoàn toàn bán đứng em rồi!". Triệu Mặc cũng không có nghĩ lâu liền lập tức đáp lời. Mặc dù không thường xuyên tiếp xúc với Omega nhưng những kiến thức cơ bản thì hắn đều nắm Hàm gật đầu xem như đã hiểu, không ngờ bản thân lại lộ ra nhiều sơ hở như vậy, thảo nào lại bị phát mà trong cái rủi có cái may, Triệu Mặc thế mà chẳng những không vạch trần cậu, còn giúp cậu che giấu và phổ cập những kiến thức bổ ra làm bạn với hắn cũng tốt, nể tình hắn đối tốt với cậu, khuôn mặt giống kẻ thù kiếp trước kia liền dễ nhìn hơn nhiều rồi."Trước kia là do tôi không tốt, đối xử tệ với em như vậy. Nhưng mà xin hãy tin tôi, hãy cho tôi một cơ hội để chăm sóc em. Cho tôi một cơ hội để sửa sai có được không?!". Triệu Mặc đột ngột nắm lấy tay Lâm Hàm, ánh mắt nhìn cậu đều là chân thành tha thiết, không có nửa điểm xao với lời thổ lộ khéo léo này, Lâm Hàm tuy là có chút động lòng nhưng lí trí vẫn rất bền vững."Anh không có lỗi gì hết, tất cả sai lầm đều do tôi cứ một mực đeo bám lấy anh mà thôi. Anh không sai và tôi cũng không cần bù đắp, chỉ cần anh giúp tôi giữ bí mật chuyện này thì đã là ân huệ lớn nhất của anh cho tôi rồi!".
Đánh giá từ 28 lượt Truyện Tôi Không Muốn Trở Thành Omega của tác giả Lê Ngọc Diệp kể về Lâm Hàm kiếp trước là người hiện đại, trong một lần bị xe tông liền xuyên về cổ đại. Ở đây, cậu găp gỡ và đem lòng yêu hắn, giúp hắn mưu tính, tranh giành. Bỏ không viết bao nhiêu mồ hôi nước mắt, kể cả máu để từng bước trở thành một Triệu hồi sư đỉnh cấp, ra lệnh muôn thú, giúp hắn đoạt thành trì, trở thành một vị vua lớn mạnh nhất trong lịch sử. Đến khi có được cả thiên hạ thì hắn lại một đao hại chết cậu. Mang theo oán hận mà chết, Lâm Hàm không ngờ một lần nữa tỉnh dậy, bản thân đã xuyên đến tương lai. Nơi mọi thứ khoa học kĩ thuật tân tiến nhất, và cũng gặp phải một kẻ lạnh lùng tàn nhẫn, chẳng những thế, khuôn mặt còn giống với hắn đến mấy phần. Đồng thời, còn gặp và quen biết thêm nhiều Alpha nhưng mà....tại sao ai cũng muốn thượng cậu thế hả????Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Hoàn Xuân hoặc Tiểu Mẹ Kế
Nghe xong kế hoạch mà Mục Diệc Thần vạch sẵn, cộng thêm góp ý của Lâm Hàm cùng đầu óc thương nhân của Lâm Vĩnh Kỳ, bọn họ rất nhanh đã đi đến quyết định cuối của quân đội nghe xong cảm thấy rất khả thi, với cả hiện tại đây đã là phương án tốt nhất rồi. Thay vì ở đây chờ chết, còn không bằng mạo hiểm một lần, có khi may ra thành công thì sao?!.Nói là làm, tất cả cùng nhau đứng dậy đi ra khỏi phòng cách li của Omega. Người của quân đội đi tập hợp lực chú ý của mọi người, nói có chuyện rất quan trọng muốn thông cáo."Rất tiếc khi phải báo với mọi người một sự thật rằng, hiện tại lương thực đã cạn kiệt, quân đội không còn đủ khả năng để cấp cho mọi người được nữa!". Mục Diệc Thần cũng không muốn dông dài, trực tiếp nói vào vấn đề vừa dứt lời, nỗi sợ hãi đè nén sâu trong lòng mọi người, những lo lắng mà họ đang cố đè nén đều giống như một quả bóng căng đầy, bùm một tiếng nổ mặt ai nấy tràn ngập tuyệt vọng, Alpha ôm Omega của mình vào lòng an ủi trấn an, nhưng thật ra chính bản thân họ cũng không ngăn được sự sợ hãi trong nội tâm. Beta cũng đồng dạng ôm chặt lấy bạn đời cùng thân nhân của chính mình, có người còn suýt thì bật khóc thành tiếng."Nhưng mà, bây giờ có một cách khá mạo hiểm, nhưng khả năng không còn lo lắng về lương thực là rất cao. Chỉ cần mọi người chịu phối hợp". Mục Diệc Thần lặp lại những lời đã từng nói, từng câu từng chữ đều chặt chẽ đầy quyết nhưng vừa nhắc đến mạo hiểm, ai nấy đều từ trong vui sướng thoáng qua kia rụt cổ trở về. Bọn họ đều là những người sống trong thời bình, mỗi ngày đều bình thản nhẹ nhàng mà trôi qua, nào có gan đối mặt với nguy hiểm?. Mục Diệc Thần thấy phản ứng mọi người đều trầm xuống, tay hắn liền giơ cao thẻ bạc chứng minh thân phận của chính mình, giọng cũng trở nên cực kì nghiêm túc."Tôi là Thiếu tướng của Quân Bộ, hy vọng mọi người tin tưởng và cố gắng làm theo những gì tôi nói. Trong tình thế hiện tại, chúng ta không còn cách nào khác là phải ra ngoài thu thập thêm vật tư. Nhưng một vài người đi thì quá nguy hiểm, cho nên đoàn kết là sức mạnh. Ở đây, ai là dị năng giả hoặc cảm thấy bản thân có đủ thực lực để gia nhập vào tổ đội ra ngoài tìm kiếm vật tư đều có thể đến báo đội cam đoan, nếu như có thể thu thập vật tư bình an trở về, mỗi người đều sẽ nhận được một phân lượng tương ứng, tuyệt sẽ không bạt đãi mọi trừ người già, trẻ em, những người có năng lực khác nếu không biết cố gắng, muốn ngồi không chờ người khác mạo hiểm tính mạng đem đồ ăn về cho mình thì đừng mơ tưởng nữa. Chuyện đó sẽ không xảy ra mọi người ở đây đều biết, tình hình bây giờ, không ai lo được cho ai cả. Tự bản thân không biết cố gắng, co đầu rụt cổ chui rúc trong cái mai rùa của chính mình thì chỉ có chờ chết mà Diệc Thần ở đây xin lặp lại một lần nữa, trừ người già và trẻ em, những ai cảm thấy bản thân có đủ năng lực, đều có thể lên đây báo danh!".Mục Diệc Thần từng câu từng chữ đều đả động vào thật sâu linh hồn của từng người. Từ ban đầu lo lắng sợ hãi, sau lại bị hắn nói đến nhuệ khí sôi trào. Hắn nói không sai, thời thế hiện tại, không ai lo được cho ai cái gì cả. Ngồi ở đây mãi cũng chết đói chết khát, ra bên ngoài thu thập vật tư nguy hiểm cũng rất cao. Nhỡ mà gặp phải Trùng tộc, với sức lực của con người sao có thể chống lại nổi cơ chứ?!. Nhưng mà, thà rằng dù còn một tia hy vọng, bọn họ ít nhiều gì cũng đều phải thử một lần. Thay vì làm con rùa rụt cổ trốn trong hầm trú này cho đến chết, bọn họ tình nguyện ra bên ngoài, tìm kiếm một tia sinh cơ nhỏ nhoi tục có mấy Alpha thể chất tương đối tốt lên báo danh, bọn họ còn trẻ, nhiệt huyết tràn trề. Mục Diệc Thần là một quân nhân, khí khái trên người hắn càng khiến người ta kính phục, những người đó chính là bị lời lẽ cũng khí thế này của hắn thuyết vì thế mà người tiến lên đăng kí ngày một đông hơn. Đa số đều là Alpha, những người còn lại chắc vẫn còn đang e ngại, không biết có nên đăng kí hay không. Có lẽ chờ bọn họ ra ngoài một chuyến, có trở lại được hay không rồi mới tính sau....Một thành phố mấy ngàn người, thế nhưng lúc tổng kết lại chỉ có vẻn vẹn không tới hai trăm người đăng kí. Số lượng quả thực ít đến đáng thương. Nhưng mà không sao, cũng không cần vội, chờ khi thấy được lợi ít, không tin bọn họ còn ngồi yên được như vậy. Lâm Hàm đem những người đã đăng kí tập hợp lại thành một khu riêng, giăng dây ngăn cách biệt lập với khu của dân chúng. Mục Diệc Thần cùng Lâm Vĩnh Kỳ cũng tiến đến giúp đỡ một tay. Bọn họ cần chọn ra tổ đội hai mươi người phẩm chất cùng thể lực tốt nhất trong số hai trăm người kia. Ngày mai sẽ bắt đầu ra ngoài thu thập vật đầu tiên ra ngoài mạo hiểm, bọn họ trước tiên chỉ đem thử hai mươi người này đi cùng. Vừa dễ quản lí vừa có thể dễ dàng tránh né Trùng tộc. ========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Không Phải Ánh Trăng2. Bé Alpha Này Có Chút Ngọt Ngào3. Chiều Hư4. Tình Yêu Của Chúng Ta - Xuân Phong Lựu Hỏa=====================================Sau khi phân xong một đội hai mươi người, Lâm Hàm lén lút lấy một ít lương thực từ không gian ra phân phát cho đội người ngày mai phải đi mạo hiểm một trận này. Dù sao thể lực cũng rất quan trọng, cũng không thể để người ta chịu đói mà ra trận Diệc Thần và Lâm Vĩnh Kỳ nghi hoặc nhìn Lâm Hàm, không đoán ra được số lương thực đó từ đâu mà có. Còn có thể một lượt đem ra phát cho những hai mươi người như vậy?.Những người khác lâu ngày không được ăn lương thực tươi mới, chỉ toàn gắng gượng ăn dịch dinh dưỡng mùi vị dở tệ kia. Vừa nhìn một màng này, trong lòng liền không khỏi rục rịch, có chút hối hận vì khi nãy không đăng kí tham dù những nhà khác mấy ngày hôm nay đều phải uống dịch dinh dưỡng cầm cự, thế nhưng hai nhà Lâm_ Mục vẫn chưa tới mức đó. Vì thế nhìn hai mươi người đang vui mừng đến sắp khóc vì nhận được lương thực kia. Bọn họ chỉ cảm thấy hãnh diện, tự hào vì sinh ra được mấy đứa con trai tài giỏi như trong mắt cha mẹ, con cái luôn luôn cần được che chở bảo bọc. Thế nhưng hiện tại, bọn họ có thể tự tin nói rằng, con của bọn họ đã thật sự trưởng thành Lâm mỉm cười mỹ mãn được ba Lâm ôm vào trong lòng, trong mắt ông cũng không giấu nổi vui vẻ cùng tự hào. Mục Thân nhìn con trai đã trưởng thành như vậy, một mình chưởng khống cục diện rối rắm. Hắn biết tiểu Thần trưởng thành sớm hơn những đứa trẻ khác, nhưng bây giờ được tận mắt chứng kiến, trong lòng cũng không giấu nổi vui mừng. Tư Phàm cũng mỉm cười dịu dàng nhìn ba thân ảnh đang đứng trên cao kia.
Nghe mẹ Lâm hỏi như vậy, Lâm Hàm cũng lờ mờ nhận ra cái gì đó. Cậu suy cho cùng cũng chỉ mới mười mấy hai mươi tuổi đầu, chuyện hôn nhân cũng không cần phải gấp gáp như vậy. Nếu mẹ Lâm thật sự gấp, cũng phải là gấp Lâm Vĩnh Kỳ mới này, bà lại một hai tạo cơ hội cho cậu và Mẫn Huyền ở chung, còn không ngừng đem cậu ta tân bốc khen không ngớt lời. Sau cùng lại ngõ ý muốn cậu cùng Mẫn Huyền qua lại. Trong chuyện này nhìn thế nào cũng có vấn Hàm trầm mặc không đáp ngay lập tức, suy nghĩ một chút, cậu rốt cục nhớ ra, hôm mà cậu cùng Lâm Vĩnh Kỳ hôn nhau. Cảm giác có người đứng nhìn, chẳng lẽ...."Mẹ, mẹ biết chuyện gì rồi đúng không?!". Lâm Hàm lựa chọn từ ngữ thích hợp, rốt cục lại phun ra một câu không hiểu ra sao như thế này."Chuyện gì là chuyện gì? Ý con là chuyện mẹ nên biết, hay chuyện mẹ không nên biết?!". Đồng dạng, mẹ Lâm cũng đáp trả cậu bằng một câu không rõ ý nghĩa. Cả hai đều đang khéo léo thăm dò đối sắc mặt của mẹ Lâm, Lâm Hàm cũng đã phần nào đoán ra được rồi."Mẹ, có chuyện này con vẫn luôn giấu diếm mẹ. Chỉ là, hôm nay con không muốn giấu nó đi nữa, con cảm thấy bản thân nên thành thật với mẹ sẽ tốt hơn!".Mẹ Lâm nghe tới đây, trong lòng không khỏi bất chợt căng thẳng. Cái giọng điệu này, đây là đang muốn thẳng thắng come out sao?!. Chỉ là, lời tiếp theo đây của Lâm Hàm không quá giống với những gì bà nghĩ, thế như độ bùng nổ của nó lại không hề thua kém."Thật ra, con là Omega!". Lâm Hàm hít sâu một hơi, rốt cục bình tĩnh nói ra một câu này."Con...con đang nói cái gì vậy cơ chứ?!!!". Mẹ Lâm nghẹn một lúc mới nghẹn ra được một câu như vậy. Bà dường như là không tin vào lỗ tai mình nữa, hai mắt trợn tròn, không thể tin nổi nhìn chằm chằm Lâm trai chính mình là Omega, thế mà đến tận bây giờ bà mới biết?! Cú sốc này quá lớn, khiến mẹ Lâm trong phút chốc không tìm được từ ngữ nào hình dung cảm xúc của chính mình ngay lúc mà chờ đã, tiểu Hàm Hàm là Omega. Vậy trước đó nó đi trường quân đội, rồi vào tận Quân bộ, ngày ngày sống cùng một đám Alpha thì như thế nào?!!!."Mẹ, thực xin lỗi vì đã giấu mẹ đến tận bây giờ. Bởi vì con cũng có ước mơ, có chí hướng của riêng mình. Chính vì sợ mẹ biết được chuyện này rồi sẽ một mực ngăn cản, không cho con vào trường quân đội tiếp tục huấn luyện, cho nên con mới lựa chọn giấu mà mẹ yên tâm, con có đủ khả năng để tự bảo vệ chính mình, cũng tin chắc có đủ khả năng để làm điều bản thân hướng tới. Và hiện tại con gần như đã làm được, cũng nhất định bảo vệ được chúng ta cả nhà đều bình an!".Lâm Hàm nằm lấy đôi bàn tay đã sớm lạnh ngắt của mẹ Lâm, dùng ý chí kiên định cùng quyết tâm và tự tin để bà thấy được, cho dù là một Omega, thế nhưng cậu không hề tầm thường, cũng tuyệt không yếu đuối."Từ...từ khi nào con biết được bản thân là Omega? Chẳng phải...chẳng phải trước đó đều kiểm tra ra là Beta hay sao? Sao đột nhiên lại thành ra thế này?!". Giọng mẹ Lâm có chút rin, cũng không biết do quá đỗi vui mừng hay cực độ lo lắng đó, năm Lâm Hàm vừa tròn mười tuổi đã kiểm nghiệm ra là Beta. Lúc đó mẹ Lâm còn thực bất ngờ, với dung mạo cùng vóc dáng nhỏ nhắn tinh xảo này của con trai bà, nhìn thế nào cũng chính là Omega không sai đó bà không quá tin tưởng kết quả này, đợi tới năm Lâm Hàm mười ba tuổi lại kiểm tra thêm một lần nữa. Lần này kết quả cũng không khác ba năm trước chỗ nào, vẫn cứ là Beta. Mẹ Lâm lúc đó tuy bất ngờ, nhưng cũng thấy mừng ở trong lòng. Beta cũng chẳng có gì đáng xấu hổ, làm một người bình thường cũng tốt. Nếu cậu là Omega, bà còn thấy lo lắng cho kì phát tình sắp tới của con trai là, bây giờ đột ngột con trai lại nói với bà, mình chính là một Omega. Chuyện này đến quá đột ngột, mẹ Lâm cũng không biết nên dùng tâm thái gì để đối mặt với nó nữa."Khi mà con chuyển từ Tinh hệ Viễn Phù sang Đặc chủng Tinh hệ, lúc đó vô tình bị một Alpha trội phát tán Hormone, cho nên mới kích phát ra kì phát à, hiện tại con chỉ có thể nói như vậy. Cũng xin mẹ hiểu cho con. Đến một lúc nào đó, thời điểm thích hợp hơn, con sẽ đem tất cả mọi chuyện đều nói hết với mẹ. Có được không?!".Lâm Hàm càng nói càng rối, nếu mẹ Lâm truy hỏi Alpha trội đó là ai, bọn họ có phát sinh quan hệ hay không. Nếu cậu trả lời không tốt, chuyện cậu qua lại với bốn Alpha liền không thể không nói hiện tại quả thực cũng không muốn giấu diếm nữa, nhưng mà Lăng Xuyên vẫn chưa tìm được. Còn mối quan hệ giữa cậu và ba người còn lại đều chỉ mới ở trong trạng thái xác định quan hệ, chưa có tiến triển gì cần thời gian, cũng cần họp đủ bốn mgươi bọn họ. Thẳng thằng đem mối quan hệ này nói ra một lần, nếu họ không chấp nhận được...có thể buông tay, cậu...không có quyền, cũng không có lí do gì để ngăn cản nên, bây giờ nói ra vẫn còn quá sớm, không khéo còn khiến tình hình trở nên càng rối rắm hơn."Được. Mẹ chờ đến ngày con chịu thẳng thắn hết mọi chuyện với mẹ. Chỉ là, dù thế nào con vẫn là con trai của mẹ, có chuyện gì chúng ta ngồi xuống cùng nhau bàn bạc, cùng nhau giải cần con chịu thẳng thắn với mẹ, mọi chuyện chúng ta đều có thể cùng nhau thương không tức giận vì con là Omega hay cái gì cả, mẹ chỉ cảm thấy đau lòng khi con giấu diếm mẹ chuyện quan trọng như thế mà thôi!".Mẹ Lâm đem cậu ôm vào lòng vỗ về, khóe mắt có chút ươn ướt. Suy cho cùng, đây vẫn là đứa con trai duy nhất mà bà mang nặng đẻ đau sinh ra. Nuôi nấng trưởng thành đến tận ngày hôm cương vị một người mẹ, cho dù cậu làm chuyện sai trái, cho dù cậu giấu diếm mình chuyện gì, chỉ cần cậu chịu thành thật nói ra, bà cũng chắc chắn sẵn sàng nguyện ý tha Lâm trong phút chốc đều đem chuyện Lâm Hàm và Lâm Vĩnh Kỳ có quan hệ mờ ám vứt ra sau đầu. Không cần biết cái gì không hợp luân thường đạo lí, cái gì ánh mắt người đời. Trong mắt bà hiện tại chỉ có một mình con trai cưng là Lâm Hàm mà Hàm thấy bà hiểu cho mình như vậy, khóe mắt cũng không khỏi cay cay theo. Có một người mẹ yêu thương con hết mực như mẹ Lâm, 'Lâm Hàm' kia quả thực thật sự rất hạnh chỉ là tu hú chiếm tổ chim khách, may mắn có được thân xác này, cho nên mới may mắn được hưởng phần tình cảm này. Thế nhưng như vậy đã là quá đủ rồi, được sống trong tình yêu thương vô bờ bến như vậy, cậu hiện tại đã quá hạnh phúc rồi.
Bạn đang đọc truyện Tôi Không Muốn Trở Thành Omega của tác giả Lê Ngọc Diệp. Bỏ không viết bao nhiêu mồ hôi nước mắt, kể cả máu để từng bước trở thành một Triệu hồi sư đỉnh cấp, ra lệnh muôn thú, giúp hắn đoạt thành trì, trở thành một vị vua lớn mạnh nhất trong lịch sử. Đến khi có được cả thiên hạ thì hắn lại một đao hại chết cậu. Mang theo oán hận mà chết, Lâm Hàm không ngờ một lần nữa tỉnh dậy, bản thân đã xuyên đến tương lai. Nơi mọi thứ khoa học kĩ thuật tân tiến nhất, và cũng gặp phải một kẻ lạnh lùng tàn nhẫn, chẳng những thế, khuôn mặt còn giống với hắn đến mấy phần. Đồng thời, còn gặp và quen biết thêm nhiều Alpha nhưng mà....tại sao ai cũng muốn thượng cậu thế hả????Bên cạnh đó, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như Bất Tuần hay Một Tên Bệnh Thần Kinh Nói Yêu Tôi
tôi không muốn trở thành omega